Nếu có một bộ phim khiến người ta phải lặng đi rồi nghĩ về những điều nhỏ bé nhất trong đời, thì Tiễn Biệt chính là cái tên như vậy. Được phát hành năm 2008, tác phẩm đến từ Nhật Bản này mang trong mình ba dòng chảy cảm xúc đan xen: Chính Kịch, Tình Cảm và Tâm Lý. Ở trung tâm câu chuyện là Daigo, một nghệ sĩ cello đang chơi trong dàn nhạc thì bất ngờ bị sa thải. Không còn chỗ đứng giữa thành phố lớn, anh cùng vợ quay về một thị trấn nhỏ nơi quê nhà, nơi chi phí sinh hoạt dễ thở hơn và cũng là nơi anh bắt đầu lại từ con số không. Trong hành trình tìm việc, Daigo tưởng mình đang ứng tuyển vào một công ty du lịch, nhưng càng về sau anh mới nhận ra công việc thực sự mà mình đã nhận lại thuộc về một lĩnh vực lâu dài hơn hẳn: trở thành trợ lý cho người lo việc mai táng, người chuyên tiễn đưa những người đã khuất. Đây là bối cảnh đầy chất liệu để bộ phim khai thác những rung động rất khẽ, những day dứt và cả sự trưởng thành âm thầm của một con người khi phải đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Với nhịp phim chậm rãi, thấm đượm tinh thần điện ảnh Nhật Bản, Tiễn Biệt không cố gắng gây sốc hay dẫn dụ cảm xúc bằng những tình tiết kịch tính, mà để người xem tự cảm nhận từng lớp sóng ngầm của câu chuyện. Đây là một tác phẩm thuộc dòng chính kịch tâm lý tình cảm, phù hợp với những khán giả tìm kiếm một bộ phim có thể chạm tới phần sâu kín nhất trong lòng mình. Hãy dành thời gian để xem Tiễn Biệt và để nó kể cho bạn nghe một câu chuyện về sự tiễn đưa, về những lời chưa kịp nói và về hành trình tìm lại chính mình sau những mất mát.
Chưa có đánh giá nào
Lưu phim yêu thích, tiếp tục xem dở và nâng cấp tài khoản
Nhập email để nhận liên kết đặt lại mật khẩu.